Phòng đại sảnh cũng đơn giản thôi dân tộc dao

Phòng đại sảnh cũng đơn giản thôi. Những tấm đá lát rộng bản sáng ánh lên.

Chiếc cầu thang trong dẫn tới thềm lầu một bao gồm nhiều phòng. Một thiếu phụ bưốc ra đón chúng tôi. – Đây là Carmen, hầu phòng – Angie nói. Đoạn nàng quay sang nói vối cô gái :
– Carmen, đây là chồng tôi, ông Landler.

– Xin kính chào, thưa Sénor !
Cô ta nhìn kỹ tôi vối một sự chú ý nồng nhiệt.

– Eric, – Angie bảo tôi – em sẽ chỉ cho anh buồng ngủ của chúng mình, một căn buồng rất dễ chịu. Nếu anh kinh hoảng về dân tộc khơ me cái chuyện tự dân tộc khơ me nhiên thấy mình nằm chung giường vói một người đàn bà không quen biết I mặc.

Nàng chờ đợi gì ỏ tôi ?
Buồng ngủ của Angie giản dị mà sang trọng : chiếc giường rộng I giữa, bàn trang điểm. những chiếc ghê bành sâu và cánh cửa vào buồng tắm. – Anh nhìn xem. Một cửa khác thông qua một căn buồng bên cạnh, củng rất dễ có cảm tình. Nàng kéo tôi lại bên cửa dân tộc dao số : cánh đồng rải rác một vài bụi cày đơn độc mơ rộng ra cho tối tận những dân tộc dao dãy núi. – Đẹp. phải không ? Như phong cảnh châu Phi. – Hãy nghĩ đến anh, chứ không phải đến châu Phi. Tôi ôm hôn nàng, và để lương tâm khỏi áy náy,
tôi định luồn tay vào dưối áo sơ mi của nàng. I Quá sớm, I nàng dân tộc chăm nói và đẩy nhẹ dân tộc chăm tôi ra một cách lịch sự.

Anh bảo Hãy nghĩ đến anh chứ không phải đến châu Phi. Không nên nhắc lại câu ấy vối em một lần nào nữa : anh và châu Phi đã gắn liền với nhau trong tâm trí cũng như trong.

Leave a Comment