Tôi không chấp nhận một giói hạn nào cho những sai lầm van hoa viet

Các vị uỷ viên Hội đồng – đã suýt soát hoặc vượt xa cái tuổi năm mươi cả rồi – ngồi nghe tôi một cách lạnh. Không một nét mặt, một cử chỉ nào có thế dùng làm dấu hiệu đo thòi tiết” cả. Angie – chủ tọa buổi họp – ngồi im kiêu hãnh, khích lệ tôi bằng những cái nhìn. Sau khi bản thuyết trình của tôi chấm dứt, một sự bàn tán dễ chịu lan truyền khắp phòng. Một sô ủy viên đứng lên, đến gần tôi và nồng nhiệt chúc mừng tôi.

Sanders bê mạc phiên họp.

Chúng tôi nâng ly với nhau trong một phòng khách. Người ta nhìn tôi, vây quanh và hỏi tôi, nhưng vổi
một vẻ hêt sức kín đáo, lịch sự. Tôi thoáng thấy van hoa viet vài ánh mắt vui vẻ, khích lệ van hoa viet . Hôm sau, tôi làm quen vối nhóm chuyên viên vê thị trường nưốc ngoài. Tôi chọn nói chuyện vối môt ngưòi tên là Daíiiel Grosz. Sau vài buổi gặp gỡ, toi đề nghị anh ta nhận chức trợ lý cho tôi. Chiếm lĩnh được cương vị của mình rồi, tôi tiên hành cuộc chiến đấu : làm cho họ biết mình và thừa nhận mình. Tôi cảm thấy xa lạ trên đất nưốc này, trong môi trường này, và bản thân cố tránh những từ ngữ đặc thù ■ Anh. Trong tư tưỏng, tôi cố chạy theo, cô thích nghi với ngôn ngữ của Công ty và nuôi dưỡng tinh than mình theo nhịp điệu. Tôi chẳng cần nhiều thời gian thử nghiệm để hiểu rằng so vối quyền hành người ta trao cho tôi, tri thức của tôi. Ngoài Sanders ra, đồng minh duy nhất của tôi là thời gian.

Trước tiên, tôi phải hòa mình vào đám đông đã, và sau đó phải vượt dẳn lên trên họ.

Tôi trang phục dân tộc thái không chấp nhận một giói hạn nào cho những sai trang phục dân tộc thái lầm.

Tất cả đều phải là phát làng văn hóa các dân tộc việt nam hiện mối, từ giọng làng văn hóa các dân tộc việt nam nói, cử chỉ, cách gọi, phép xưng hô. Vốn là người bồi bàn và lao động bất hợp pháp, tôi quen tay bưng khay mà mắtnhìn ngưòi khác, xa xa.

Leave a Comment